Trong bài viết này, tác giả chỉ xin đề cập tới một khía cạnh nhỏ, đó là sự ứng xử của các doanh nhân ở Quảng Ninh qua vài câu chuyện thực tế.
Một
lần, tôi dẫn một đoàn gồm các các bạn hữu từ phía
Mới đây, CLB doanh nghiệp Cẩm Phả bế mạc lớp bồi dưỡng nghiệp vụ kinh doanh, nghiệp vụ quản lý doanh nghiệp do một tổ chức có uy tín của tỉnh tổ chức. Bà Triệu Thị Châm là chủ nhà hàng Tân- Châm ở phường Mông Dương, thị xã Cẩm Phả, đồng thời là Chủ nhiệm CLB gồm mấy chục thành viên. Ông trưởng ban tổ chức lớp học gặp tôi nắc nỏm khen: "Tớ không ngờ ở Mông Dương, một nơi xa xôi, bụi bặm, lam lũ mà có một cơ sở kinh doanh ăn, nghỉ hoành tráng, to đẹp thế. Cứ như một cô gái đẹp ở vùng sơn cước. Chủ nhà hàng là một nữ doanh nhân tài ba, có uy tín lắm". Rồi ông nhiệt tình chỉ vẽ và cho số điện thoại nhà hàng và điện thoại di động của bà chủ Triệu Thị Châm. Lần thứ nhất tôi điện thoại cho bà Châm thì bà bảo, ngày mồng 1 đầu tháng bà kiêng không làm việc. Lần thứ hai gọi điện thì bà vui vẻ hẹn ngày giờ đàng hoàng (đương nhiên là tôi kiêng ngày đầu tháng). Ngồi trên xe "chất lượng thấp" Bãi Cháy- Móng Cái, tôi đã vạch xong đề cương cho một bài báo.
Tôi đến nhà hàng Tân- Châm đúng hẹn, quan sát nhà hàng Tân- Châm, đúng là một cô gái đẹp giữa miền sơn cước. Nhà hàng nằm ngay bên cạnh quốc lộ 18 A (Hạ Long- Móng Cái), một tòa nhà cao tầng, thiết kế hiện đại, màu sơn xanh nổi bật giữa những lô nhà cấp bốn.
Đúng giờ hẹn, tôi vào nhà hàng. Sau màn chào hỏi, cô nhân viên lễ tân ngơ ngác không biết chị cô đi đâu. Điện thoại di động không liên lạc được. Tôi hơi thất vọng, chẳng lẽ bà chủ nhà hàng quên. Thôi thì "méo mó có hơn không", tôi hỏi chuyện cô lễ tân, nhằm khai thác thông tin trước. Khoảng 40 phút sau, thấy tôi liên tục xem đồng hồ, cô lễ tân mới vào phòng trong tìm bà chủ. Chừng 10 phút, bà chủ Triệu Thị Châm từ phòng giám đốc đi ra, buông một câu vô cảm: "Em bận quá. Bây giờ mời anh sang phòng em".
Tôi theo bà chủ sang phòng làm việc. Cũng bàn ghế sang trọng, tủ sách, máy vi tính, điện thoại, sổ sách đầy bàn. Tôi nghĩ, chủ doanh nghiệp bận là tất nhiên. Giám đốc doanh nghiệp thời cơ chế thị trường, không bận mới là chuyện lạ.
Nhưng, chưa xong "màn chào hỏi" thì bất ngờ một bà "sồn sồn" xồng xộc bước vào, gieo người ngồi ngả ngốn bên cạnh bà chủ, "mở máy", bật "chiết áp" hết cỡ. Chuyện con cà, con kê, chuyện bà sắp làm đám cưới cho con bà, những 60 mâm; chuyện giá cả leo thang; chuyện đường Mông Dương- Móng Cái hình như không đi qua chợ Mông Dương, nếu thế thì cánh buôn bán sẽ khó làm ăn... Hai bà hình như quên tôi đang sốt ruột chờ làm việc. Sau đó, hai bà chuyển sang "kênh" ngắm hình thể nhau để chuẩn bị may áo dài...
Tôi liếc đồng hồ, thế là mất toi cả buổi sáng. Chỉ còn 15 phút nữa thì đến giờ nghỉ trưa. Tôi đành đứng lên chào bà chủ nhà hàng Tân- Châm để ra về. Thấy vậy, hai bà vội bảo: "Chúng em có việc gì đâu. Nói chuyện chơi thôi mà. Bác có việc gì thì cứ hỏi". Sau hơn một tiếng đồng hồ "được" nghe hai nữ doanh nhân phường Mông Dương "trao đổi nghiệp vụ", tôi thực sự ngán ngẩm!...
Tuy nhiên, không phải lúc nào tôi cũng gặp phải cảnh "ngán cơm nếp" như vậy.
Bà Hà Thị Vinh, con nhà nòi của làng gốm sứ Bát Tràng (Hà Nội), theo lời mời của ông Hà Văn Hiền- nguyên là Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ninh- về mở cơ sở sản xuất gốm sứ xuất khẩu ở khu Vĩnh Hồng, thị trấn Mạo Khê (Đồng Triều). Công ty TNHH gốm Quang Vinh thành lập được vài năm, còn rất bề bộn, tôi điện thoại cho bà. Từ Bát Tràng, bà nhận lời tiếp tôi ở Công ty gốm Quang Vinh. Như thường lệ, tôi đến công ty sớm hơn giờ hẹn. Quá gần một tiếng đồng hồ vẫn chưa thấy bà Vinh đến, tôi toan định về thì bà bước thấp bước cao từ ngoài cổng đi vào. Thì ra, xe của bà đến Hải Dương bị sự cố. Chữa không được, bà bắt xe dù về để kịp giờ hẹn. Sau này, mỗi lần gặp, tôi vẫn nhắc lại sự tôn trọng khách của bà giám đốc.
Gần đây nhất, tôi điện thoại đề nghị được gặp ông Nguyễn Văn Tạo, Chủ nhiệm HTX cơ khí Cẩm Phả. Theo giờ hẹn ông Nguyễn văn Tạo và ông Đào Văn Bích, phó phủ nhiệm, đánh hẳn chiếc xe tải Cửu Long lên đường 18 đón khách. Khổ nỗi, cả hai ông đều xài điện thoại di động mạng Viettel, còn điện thoại di động của tôi dùng mạng MobiFone, mà Viettel thì như một cô gái đỏng đảnh, lúc không cần thì véo von, lúc cần thì nghẽn mạch, thành ra chiếc xe không tải cứ chạy vòng vo hết đường Lâm Nghiệp, đường Thanh Niên lại sang đường Tô Hiệu để đón tôi. Cuối cùng hai ông có sáng kiến vào Bưu điện Cẩm Phả gọi điện thoại có dây, chúng tôi mới gặp được nhau.
Giấy ngắn chuyện dài, chỉ dám kể tóm tắt một vài câu chuyện về văn hóa ứng xử của doanh nhân để bạn đọc cùng suy ngẫm.
Đinh Quận
