Từ những nỗi đau nhân tình thế thái, Bàng Ái Thơ thấu hiểu được sự cô đơn và trải lòng qua 36 bài thơ trong tập thơ "Mắt Lặng" (xuất bản trong tháng 9/2011): Không giờ đã là đêm chưa, Tình vong tình, Thành phố buồn, Thành phố tháng 8... 30, Những mắt phố buồn... Tập thơ giản dị như chính tác giả. Thơ của Bàng Ái Thơ rất dung dị, đời thường, nhưng ẩn sau những con chữ, những tứ thơ là triết lý về nhân sinh quan, thân phận con người...
Chị không ít lần lang thang trong đêm Hà Nội để tìm những hình bóng,
thanh âm của phố xưa, nhưng tất cả chỉ còn lại trong ký ức. Những hình ảnh thân
thuộc gắn bó sâu sắc với người Hà Nội đã phôi phai mất rồi. Hà Nội nay ánh đèn
sáng choang, người đi lại như mắc cửi, bao người lấy đêm để mưu sinh... Và, sự
cô đơn khiến chị phải thốt lên:
Nữ thi sĩ Bàng Ái Thơ
Đêm mòn hao ai tước đoạt mất gì
Đêm cồn cào bởi đêm chẳng loãng
Ôm ước mơ chân thật mà cô đơn thảm loạn
Sự sợ hãi nào làm rêu phong đời tôi...
Đêm thật đêm xin một lần trở lại
Phố ứa đêm sao vẫn trắng mặt người...
(Không giờ đã là đêm chưa)
Bài thơ "Thành phố tháng 8... 30" chị viết vào dịp sinh nhật mình, trong tâm trạng chông chênh trước những biến cố của cuộc đời:
Thành phố chìm lãng đãng hương cây
Ngọn cỏ ướt mưa thật buồn hồn thanh thảo
Tiếng mèo thất thanh gọi tình rợn não...
Ba mươi tháng tám về sinh nhật
Tự do như tuyệt vọng đời mình
Cúi đầu nguyện câu kinh nhật tụng
Thành phố còn em đỡ úa hơn...
Bàng Ái Thơ sinh ra ở Hà Nội, là con gái họa sĩ, nhà thơ Bàng Sĩ Nguyên. Chị vẽ tranh, làm thơ như thể bởi nhu cầu nội tâm của mình. Thơ của chị viết theo lối tự do, nhưng cẩn trọng trong dùng từ, dù nhiều bài khá trìu tượng, siêu thực, mông lung giữa thực và ảo, để diễn đạt nội tâm, gợi cho người đọc những suy ngẫm về thân phận con người...

Không chỉ làm thơ, vẽ tranh, chị đã chắt chiu những đồng tiền do mồ hôi công sức của mình để chia sẻ với những mảnh đời khó khăn. Chị thừa nhận, mình là người sống lơ mơ, hay cả tin. Nếu ai đó gặp khó khăn, chị luôn sẵn lòng giúp. Hằng ngày, chị dành những đồng tiền ít ỏi từ việc bán tranh, không ảnh hưởng đến sinh hoạt của gia đình, cất vào một góc. Hằng năm, cứ sau 23 tháng Chạp, chị lại một mình lặn lội đi đến các vùng xa để tìm gặp những nữ thanh niên xung phong có hoàn cảnh khó khăn, đơn côi, những cháu nhỏ không nơi nương tựa, những người già không có gia đình...để trao tận tay họ những món quà từ đồng tiền của mình, giúp họ có được một cái tết ấm áp hơn. Và, trong những chuyến đi nghĩa tình đó, chị cảm nhận được niềm vui, tình người...
Tập thơ "Mắt lặng" của Bàng Ái Thơ để lại "dư vị" cho người yêu thơ về những nỗi đau, những trải nghiệm, những trăn trở trong cuộc đời mà chị đã từng trải qua. "Tôi không thể nhớ hết được những gì tôi viết ra khi tình cảm tự nhiên dồn nén thôi thúc từ trong tâm khảm ngổn ngang buồn vui, chắt chiu từng xúc cảm riêng tư lắng đọng... Đó là những âm hưởng còn mãi âm vang trong tôi và rồi từ hồn tôi cất lên thành thơ"- Bàng Ái Thơ tự bạch.
Trần Minh Tuấn
