Hương Sơn là một xã có phong trào phát triển kinh tế bằng mô hình chăn nuôi khá mạnh của huyện Lạng Giang. Nếu như năm 2007, cả xã có hơn 200 mô hình chăn nuôi cho năng suất với hàng ngàn con gia súc, gia cầm, đến nay nhiều hộ phải bỏ trắng chuồng hoặc giảm số lượng vật nuôi. Lý do chỉ vì giá thức ăn tăng cao mà giá bán sản phẩm lại hạ thấp.
Đến thăm một số gia đình được coi là "lão làng" về chăn nuôi trong xã nhưng ai cũng lắc đầu ngao ngán. Hộ bác Thân Văn Dung ( thôn Hưởng Sáu), năm ngoái lúc nào trong chuồng cũng có hàng trăm con lợn thịt, thu lãi gần trăm triệu đồng thì nay chỉ dám cầm chừng 60 con mà chắc chắn vẫn phải bù lỗ. Bác Dung cho biết: "Tôi hợp đồng mua cám tận nơi sản xuất nhưng vẫn không thể hoà vốn nói gì đến lãi trước tình trạng giá bán thấp như bây giờ. Năm ngoái lãi được mấy chục triệu thì vụ chăn nuôi năm nay lấy đi hết, lại trở về vạch xuất phát". Để có 1 kg lợn hơi phải tốn từ 3 - 3,5 kg cám giá khoảng 29- 30.000 đồng, chưa kể thức ăn phụ, tiền thuốc men và công chăm sóc. Trong khi giá lợn hơi ngoài thị trường 27.000 - 28.000 đồng /kg. Trung bình 1 tạ lợn hơi người chăn nuôi chịu lỗ khoảng 100 - 150.000 đồng.
Đó là tình trạng chung của những hộ chăn nuôi lợn. Còn đối với những hộ nuôi gia cầm, thuỷ cầm thì cũng chẳng hơn gì nếu không muốn nói là… thảm cảnh. Hộ bác Mã Văn Liệp (thôn Khuôn Giàn) hiện đang có 1000 con cả ngan, gà, vịt. Trung bình mỗi ngày chúng ăn hết 4 bao cám khoảng 800 nghìn đồng. Mỗi lần bác thường mua hàng xe công nông cám nhưng cũng chẳng được mấy ngày. Bác Liệp cho biết: "Ngan, vịt đến lứa phải bán nếu không sẽ sút cân rất nhanh. 700 con ngan, vịt của tôi đã đến lứa bán nhưng vẫn chưa bán được vì không có người mua và tư thương ép giá, trong khi tiền lãi vay ngân hàng vẫn phải trả hàng tháng. Cứ tình hình này tôi sẽ lỗ khoảng 10 triệu đồng".
Tình hình giá cả leo thang buộc các hộ chăn nuôi phải tính toán bớt khẩu phần ăn của đàn gia súc, gia cầm để giảm chi phí đầu vào. “Đó chỉ là giải pháp tạm thời, không thể kéo dài mãi được vì như vậy lỗ vẫn hoàn lỗ mà lại mất nhiều công hơn" anh Lâm Quốc Bảo một hộ chăn nuôi ngan ở thôn Hưởng Sáu cho biết. Nhìn chung các hộ chăn nuôi đều có tâm trạng "tiến thoái lưỡng nan", để nuôi thì không kham nổi tiền thức ăn mà bán thì với giá rất "bèo". Bác Nguyễn Văn Báu - chủ tịch hội nông dân tập thể xã cho biết thêm: Hầu hết các trang trại đều phải giảm số lượng nuôi xuống 1/3, như hộ bác Đồng Huy Chung , Hoàng Văn Hoan …
Theo một số nhà chuyên môn, bình thường giá thức ăn chăn nuôi bán tại Việt Nam đã cao hơn khoảng 30% so với các nước trong khu vực, nay lại tăng thêm khiến người chăn nuôi khốn đốn, doanh nghiệp lo lắng. Chị Lan chủ một đại lý cám ở Lạng Giang cho biết: "Thời gian trước, mỗi ngày đại lý chở 2 đến 3 xe ô tô cám cho các hộ còn bây giờ chỉ được 1 xe".
Lý do muôn thủa của các nhà sản xuất thức ăn chăn nuôi đưa ra là giá nguyên liệu nhập khẩu như ngô, cám gạo, đậu nành…cùng với cước vận chuyển tăng cao. Trong khi, những sản phẩm này người nông dân nước ta đều có thể sản xuất được với số lượng lớn nhưng nhiều nhà máy lại không mấy mặn mà.
Trước khi chia tay, các hộ chăn nuôi đều có chung đề nghị: Nhà nước quan tâm hơn nữa đến người chăn nuôi. Dù Nhà nước đã cố bảo vệ người chăn nuôi trong nước bằng cách tăng thuế nhập khẩu nhưng giải pháp này vẫn chưa đủ. Đã đến lúc, tỉnh cần có giải pháp hỗ trợ kịp thời cho người chăn nuôi trước cơn "bão giá", tạo điều kiện đầu ra ổn định, tránh tình trạng mất cân bằng cán cân giữa cung và cầu, tư thương ép giá để người dân yên tâm sản xuất, phát triển kinh tế, vươn lên làm giàu.
